Chàng trai ấy, chàng thanh niên , đôi mắt buồn bã , nhìn ra xa xăm như đang tìm kiếm một bóng hình . Âm thanh man mác của bolero, lướt qua tai anh như lời tâm tình , gợi lại { kỷ niệm đẹp thời thơ ấu tươi đẹp . Nỗi nhớ thương, vô tận , tràn ngập trong trái tim chàng . Anh lặng
Biết Bao Giờ Cơn Mưa Tâm hồn
Chập chững bước vào khoảnh khắc đêm Rót thêm một chén sầu thôi bỗng quên một bóng hình trôi cuối trời say hoài tóc cũng ngã sương mà tim vẫn rối như đường tơ vương Phố đêm buông tiếng đàn khôn Lời ca cũ hát chẳng ai nghe rồi Ta ngồi với bóng chính mình Nói đôi ba chuy�